Bản hòa tấu giữa bộn bề cuộc sống của những người trẻ Hà thành

Tác giả: Vương Thanh Tâm (Sahara)

Chỉ là một cảm xúc bất chợt xuất hiện sau khi gấp lại trang cuối cùng của Lá rơi trong thành phố, tôi không muốn so sánh hai tác giả, hai tác phẩm, đơn giản là vì Lá có thứ gì đó giống như sợi dây vô hình khiến tôi nhớ tới Rừng Nauy kinh điển.

Cách đây bốn năm, vì háo hức với lời nhận định “tác phẩm kinh điển của thế kỷ 21”, tôi tìm mua bằng được cuốn Rừng Nauy của tác giả người Nhật Bản Haruki Murakami. Hồi ấy còn quá nhỏ để có thể hiểu hết những điều tác giả muốn truyền đạt trong cuốn sách, ngay cả bây giờ có lẽ tôi cũng không lĩnh hội hết được. Nhưng tôi biết mình đã thực sự đắm chìm vào thế giới ấy, nơi những con người trẻ tuổi đang bế tắc giữa cuộc đời rối ren không tìm được lối thoát, nơi họ “dũng cảm” tìm tới cái chết như một cách để chứng minh niềm tin với cuộc đời đã không còn. Tôi đến với Lá rơi trong thành phố cũng rất tình cờ, lúc đầu có lẽ cũng là do “háo hức và tò mò”, nhưng càng đọc lại càng bị cuốn vào câu chuyện, một cách vô thức đã “tiếp nhận chiếc lá và đưa nó đi tới cuối cuộc hành trình.

Trong bao nhiêu chiếc lá rơi kia, tôi chú ý tới ba phiến lá mỏng manh: Hành Tây, Cà Rốt, Dưa Chuột. Chính họ đã khiến tôi giật mình nhớ tới ba “nốt nhạc” trong “bản hòa tấu Rừng Nauy”: Naoko, Midori, Reiko. Có điểm gì giống nhau giữa họ? Thử hình dung một chút, đứng từ một góc độ nhất định nào đó mà nói, họ có phải rất giống những electron xoay quanh một hạt nhân hay không?

Watanabe và Củ Đậu, bằng những cách khác nhau, hai người họ đều trải qua một mối tình đầu bi thương. “Tôi thấy em trên những vân gỗ cánh cửa, thấy em trên cái ca súc miệng, thấy em trên những bậc cầu thang. Tôi thấy em trong những thùng rau mùng, trong cốc cà phê đen, trong khúc nhạc của tôi…
Thế là em đi thật, để lại vị môi trên điếu thuốc. Tôi hôn em nồng nàn qua làn khói…” Khi vừa đọc hết chương 27, tôi đã dừng lại rất lâu trên những câu chữ ấy. Xót xa… Bởi tôi cảm nhận rõ nỗi buồn và sự trống trải đang bủa vây lấy Củ Đậu. Anh có đang thấy bất lực không? Cô gái anh yêu quá mạnh mẽ, quá quyết đoán, dường như anh không kịp giơ tay ra ôm lấy cuộc sống của cô thì cô đã quét dọn sạch sẽ dấu vết và bay đi như một cơn gió… Sự hụt hẫng của Củ Đậu phần nào giống với sự hụt hẫng của Watanabe khi Naoko bỏ đi trong bất ngờ. “Một cái gì đó bên trong tôi đã rơi ra mất, và chẳng gì đến lấp cho tôi chỗ trống ấy trong lòng. Thân thể tôi bỗng nhẹ nhõm bất thường, và bất kì âm thanh nào cũng có một tiếng vọng cồn cào đuổi theo… Tôi không có cách gì đương đầu với nỗi buồn ấy, không biết đem nó đi đâu, giấu nó vào đâu. Giống như gió thổi qua thân xác tôi, nó không có hình thù, cũng không có sức nặng, và tôi cũng không thể quấn nó quanh mình. Những vật thể trong cảnh trí ấy sẽ bồng bềnh trôi qua ngay bên tôi, nhưng lời chúng nói không bao giờ đến được tai tôi.”

Và rồi Cà Rốt xuất hiện, cô gái như tia nắng rực rỡ chiếu sáng vào cuộc đời ảm đạm của Củ Đậu. Nếu Midori mạnh mẽ xâm chiếm từng mảnh cuộc sống của Watanabe, thì Thanh lại dịu dàng len lỏi và chiếm giữ một góc nào đấy trong trái tim Củ Đậu.Nhưng làm sao đây? Hành Tây quay trở về, sau ba năm đằng đẵng biệt tăm, vào đúng thời điểm… không nên nhất. Sự giằng co giữa quá khứ và hiện tại, mâu thuẫn giữa yêu và hợp, anh lại bế tắc… Anh biết anh và Hành Tây không thể quay trở về như xưa, nhưng anh cũng biết, anh càng không thể tiếp tục với Thanh. Chẳng phải anh cao thượng, chỉ là trái tim thật ra nhỏ bé hơn người ta tưởng, nó chỉ đủ chỗ cho một người.

“Em biết, mùa hè… củ đậu càng được nhiều người cũng thèm khát hơn… Anh sẽ vui vẻ dưới ánh nắng chứ?”

Thế là cô lại lần nữa ra đi, rời xa Củ Đậu… Cô ương ngạnh như thế, tự tiện chạy vào khuấy đạo cuộc sống của anh, rồi dứt áo ra đi để lại bãi chiến trường đằng sau…

Chuỗi ngày nhàm chán của Củ Đậu chấm dứt sau khi gặp Dưa Chuột. Chẳng hiểu vì lí do gì mà tôi yêu quý chị hơn Reiko trong Rừng Nauy rất nhiều, mặc dù cả hai người họ đều là những người phụ nữ đáng thương. Lúc đầu, cũng giống như Củ Đậu, tôi cảm thấy chị thật… gàn dở. Thế nhưng, cùng lúc Củ Đậu biết chuyện gia đình và cuộc sống của chị, tôi cũng bàng hoàng không kém. Tôi thích cái vỏ mà Dưa Chuột tự tạo ra cho mình, thích sự cảnh giác của chị, thích sự cẩn trọng của chị, nhưng đồng thời, cũng xót xa vì chính những điều ấy. Chị như con sâu tự bọc mình vào một cái kén, biết đến khi nào mới có thể hóa bướm bay đi?

“Nắm chặt ống nghe trong tay, tôi ngẩng lên và nhìn quanh xem có những gì bên ngoài trạm điện thoại. Tôi đang ở đâu? Tôi không biết. Không biết một tí gì hết. Đây là nơi nào? Tất cả những gì đang lướt nhanh qua mắt tôi chỉ là vô số những hình nhân đang bước đi về nơi vô định nào chẳng biết. Tôi gọi Midori, gọi mãi, từ giữa ổ lòng lặng ngắt của chốn vô định ấy.”

“Tôi tủm tỉm, vô tình đụng vào tay Cà Rốt khiến cô quay sang. Xe bon bon lăn bánh về phía trước.”

Nếu cái kết của Rừng Nauy khiến tôi cảm thấy ngạt thở như người bị nhốt trong phòng kín, thì hình ảnh “xe bon bon lăn bánh về phía trước” của Lá rơi trong thành phố lại cho tôi một cảm giác phức tạp vô cùng, vừa nhẹ nhõm, lại vừa day dứt. Nhẹ nhõm vì biết “phía trước” kia nhất định sẽ tươi đẹp, day dứt vì không biết trước khi chạm vào cái tươi đẹp ấy, những chiếc lá cô đơn kia còn phải bay bao lâu, bao xa…

 

Viết tặng anh Khoa và Lá rơi trong thành phố

17/07/2013

Em gái,

Vương Thanh Tâm (Sahara)

Bài liên quan:

0 comments… add one

Leave a Comment