Ta được thả vào bê tông cốt thép,

Nên ngôn từ có phần hạn hẹp.

Ngẩng cổ thấy toàn nhà cao tầng,

Nên tầm nhìn bẩm sinh thiếu hụt

Chúng ta kìa….

Chắp tay vái với tư duy tả thực

Ngủ mà chẳng biết mơ

Rồi mộng du mỗi khi mở mắt

Một chiều kia có cơn gió mát

Cơn gió từ vô thủy vô chung

Lay gọi ta một cách lạ lùng

Từ đó,

Thế giới bèn đổi khác…

LXK

14.04.2021

Bài liên quan:

Categories: MỘT MÌNH